Bình yên không lời, đến cả ánh mắt cũng ngại ngần đến dịu dàng. Sớm trong veo . Vài bản nhạc đã cũ ngân lên như vỗ về , du dương nụ cười bỏ ngỏ . Đôi gót cong cớn nép vào buốt lạnh hờn ghen kiêu hãnh, rủ xuống vai trần là những giọt đớn đau đáp trả bội bạc tái sinh phía lồng ngực ngỡ là của riêng đối diện gần kề ... Hơi thở cuối cùng của Đông an nhiên đứt gãy. Gấp gáp và nuối tiếc phủ dài trên những đọn ngày ủ ấp giấc mơ có đôi mang tội. Buông, như một thói quen để đừng quên những điều đôi khi không phải là thật. Này Tình, Khúc dạo đầu vang màu níu kéo có đong đếm vừa một nỗi nhớ không ? Cần ai , một điều gì đó ném chút lầm lỡ , thù hận để niềm tin vào những cuộc Tình biết mình đang sống và đâm lộc như những con đường trước mắt phải qua . Tỉnh dậy đi giông dài bão tố, để ngủ cùng vụng dại nơi em bội bạc ngút ngàn . Có lẽ khi yêu,trước khi học cách chịu trách nhiệm về hành động của mình, nên học cả cách chịu trách nhiệm với lời nói .
Muốn viết điều gì đó, rồi lòng bơ vơ chùng lại .Lấp đầy những khoảng trống được sinh ra để mang hình hài nỗi nhớ, Và rồi tất cả hư không viên tịch, ơ thờ như cái nhếch môi rụng giữa nụ cười hoang hoải .Chỉ là Viết một chút, độ lượng với những kỷ niệm không muốn mang ra giằng xé. Dày vò mãi là một sai lầm mà cảm xúc sau khi vỡ vụn không nên có . Đôi khi không biết phải bắt đầu một cảm giác vừa quen vừa lạ ra sao, không biết phải mở lời và gọi tên bằng cách nào. *Cười Bình yên* .Mọi từ ngữ kia đều là thừa thãi và cỗi già cho những gì quá xót xa không thể chồng chất thêm vào lồng ngực kiêu hãnh nhưng yếu đuối này .
Có điều gì làm con người ta căm ghét hơn sự phản bội và dối trá đâu . . .
Khi dám mở lòng can đảm bao dung một lần nữa, đón Người vào mê đắm rồi viển vông tương lai khác như em hàng mơ. Cũng chính là khi người phũ phàng thay áo cho cơn mê ngu ngơ trần trụi. Vết thương cũ lại khắc sâu thêm những cơn đau, dẫn em tìm đến nấm mộ tuyệt vọng những tưởng có thể chôn vùi . Hân hoan dang đôi tay đón chào hứa hẹn, bị đáp lại là cái lắc đầu quay gót chối từ. Mới thấu Tình yêu phải nếm một chút gì đó thật thà để em đừng gọi chúng là trò chơi cảm xúc...
Và như thế, Em đo được nông nổi này rồi . Để đứng cạnh một ngộ nhận nào đó khác, em không so sánh rồi rủa mình ngốc ngếch, dại điên . Em ngoan rồi phía bên kia Nỗi nhớ oằn mình chia đôi, từng phiến du dương kể lại một khoảng khát khao chóng vánh. Sẵn sàng giằng xé đập tan tất cả, rồi co ro hãi sợ với lời thề dang dở. Người đã trót đánh tráo niềm tin với thù hận . Không ngần lại biến tất cả ngọt ngào thành một xác cỗi già những kỷ niệm bất chợt buồn tênh. Vậy mà em chưa nghe thấy một lời thú tội với niềm tin em hứa đã trải mình ru lấy bình yên . Để em phải tàn nhẫn với một nỗi đau khổ bị tổn thương trần trụi, phải trở về với đôi vai chỉ đón được ê trề? Thương chú chim kia đã ngửa cổ hót trong bụi mận gai rồi chết. Là lời tự thú xót xa sự mù quáng của chính mình. Dường như, hoàn hảo lắm chỉ là một mảng màu yêu thương khuya muộn. Khỏa lấp cho tràn ái ân rồi vội vàng chốn chạy như Người Tình !!!
Bạc phếch những lời tình tự. Đớn đau như sóng đánh tan hi vọng chòng chành. Vần thơ có nhau hòa vào không gian, giăng đầy tiếng nấc. Em chỉ là kẻ đang đứng nhìn, trống rỗng, run run. Như trong gương kia chẳng có em, chỉ là tầm gai bó chặt thân thể và trái tim tự khúc. Nụ hôn rơi vỡ lẻ loi bởi chỉ một làn môi đón đợi. Đôi chân chảy máu hờ hững tiến đưa ngơ ngác con đường. Người phóng khoáng lảng lơ ném cho ta chút tình thương đáy cặn. Ỡm ờ thôi, nhưng cũng gắng mà bấu víu để lòng tự vuốt ve xoa dịu.
Trong vũ điệu của ngổn ngang vụn nát ảo vọng trải dài, yêu thương rồi se bị xóa đi mọi dấu vết. Cô đơn lớn lên như ngõ cụt của mỗi con đường, Vết cắt lặng yên, gồng mình thôi chảy máu. Thôi nhé những khao khát, thầm nhủ rằng phía bên kia nỗi nhớ. Chỉ là một đoản khúc trốn chạy như thế, cạn lòng. Cố gắng phai phôi rơi rớt những lời nguyền. Sau cơn Tình hoang dại, còn gì hơn những nức nở dày xéo vỡ òa trên đầu lưỡi . Em vẫn thế. Một mình ôm trọn tháng năm .Cuộc sống không bao giờ cho ta tất cả quyền lựa chọn . Cái giá phải trả và sự trừng phạt khi làm tổn thương những điều đã tổn thương còn nằm đâu đó quanh đây .Đôi khi, hãy nhìn cuộc sống như một chuỗi những phép màu . Lung linh tựa hồ hơi thở cổ tích . Có ở lại và có ra đi, để thiếu thừa trên lồng ngực này đủ dũng cảm tìm chốn nương náu xứng vừa.
Ừ , đến nỗi đau cũng còn tự quay quắt với chính mình. Sẽ lơi lả với những bội bạc trôi ngang phận người, để biết chúng chẳng đủ cho cái nhếch môi nơi em và ngày mai còn đang rộ mùa Tình phía trước lênh đênh. Khi tim đòi câu yêu mới, khi lòng thành đòi một lòng thành khác khép chặt, cùng cực thăng hoa...
Hà Mây-Yume blog


LinkBack URL
About LinkBacks

Trả Lời Với Trích Dẫn