+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 7 trên 7
Like Tree2Likes
  • 1 Post By Tử Quỳnh
  • 1 Post By Tử Quỳnh

Ðề tài: Nhật ký Hà Thành

  1. #1
    Sống là không chờ đợi Tử Quỳnh's Avatar
    Giới tính
    Nữ
    Tham gia ngày
    Tue Feb 2011
    Bài gởi
    651
    Cảm ơn
    121
    Được cảm ơn 143 lần trong 115 bài viết

    Nhật ký Hà Thành

    Gửi anh, Hà Nội của em!

    Hà Nội đông năm nay rét anh nhỉ? Em là con gái miền nam chính thống chưa từng đặt chân ra Hà Nội lần nào, cũng như chưa từng nếm đủ bốn mùa : xuân, hạ, thu, đông của Hà Nội. Sài Gòn quanh năm chỉ có 2 mùa là: nắng và mưa nhưng dạo này lại thêm 1 mùa nữa là mùa triều cường lên (mùa này lạ lắm đúng không anh? nó chỉ đến vào ngày giữa tháng hoặc cuối tháng nếu cứ không rành đường để ứng phó kịp thì giầy, tất, quần sẽ được hông khô lại mất thôi)

    Giờ này Sài Gòn cũng lạnh, Hà Nội lại càng lạnh hơn anh nhỉ. Tự dưng em ước có anh bên em lúc này, ôm em vào lòng đơn giản chỉ ôm thôi nhé. Trong vòng tay anh em sẽ dúi dúi đầu rút vào vòm ngực, hít hà cái mùi của con trai Hà Nội xem có khác gì con trai Sài Gòn không, mà sao có thể vì nó mà em phải quyết tâm ra tận đây để tìm cái mùi đó, cái mùi đậm chất hà thành.

    Mùa này lại là mùa cưới anh nhỉ, cứ cách vài hôm lại nhận được thông tin bạn bè lập gia đình, thấy mừng cho bạn, nhưng nghĩ lại thấy chạnh lòng kinh khủng tự hỏi lòng "anh ở nơi đâu sau hoài chưa đến, anh có biết nơi này em đợi chờ anh không" nhưng em chỉ nói thầm với mình chứ chẳng nói cho anh biết đâu nhé, vì em cũng làm cao gớm lắm cơ chẳng dại gì để anh phát hiện ra là em đang chờ anh đâu nhé.
    Khi anh đến em sẽ giả vờ tỉnh bơ, rằng chẳng nhớ anh đâu, cũng chẳng phải chờ làm gì (làm giá tý mặt cân cân lên ấy mà hì hì). Anh ơi lúc đó hãy nắm lấy bàn tay em nhé, em thick anh xoa xoa nó trong bàn tay anh để em cảm thấy được che chờ, được truyền cái ấm áp sang em, để em biết rằng anh là của em,của mỗi em mà thôi. Vì em biết anh sẽ hiểu rằng em chỉ được cái to mồm nói lắm vào rồi chứ chả có gì.

    Có người bảo em rằng, SG có thiếu người đâu tại sao lại cứ chọn HN chứ, hâm ah!
    uhm thì đúng SG không thiếu người nhưng lại thiếu mất anh, anh hà thành đậm chất Bắc của em. Tính chất của một trụ cột gia đình gia trưởng lắm phần luôn ấy chứ, luôn quyết mọi việc cho em và cho gia đình. Có thể lúc đầu em rất ghét, ghét lắm em còn phải cải lại nói cho bỏ ghét (tính em vẫn nóng nảy mà ức không chịu được nên bà chị của em cứ bảo muốn lấy chồng Bắc phải nhịn, phải nhẫn. nên em đang học dần đây này). Lại hay đành hanh trẻ con nữa chứ, anh mà yêu em chắc tội anh lắm luôn vì phải uống nắng em lại nhiều điều, nhưng anh yên tâm em là 1 đứa học trò thông minh và lại rất ngoan chỉ bảo là hiểu ngay. Chỉ sợ có điều chẳng ai chỉ mà thôi. hichic (em biết anh luôn muốn điều tốt cho em mà thôi)
    Người ta bảo em kén chọn, mà em nào có kẹn chọn chi đâu. em đâu cần anh giỏi anh tài anh đại gia mà em chỉ cần anh có ý chí có quyết tâm và yêu em là đủ. thế đấy mà ai cũng bảo em khó tính nên bị ế hichic

    Nói ra thế bà chị lại bảo em dại trai thế, dễ bị lừa, ùhm em cũng là 1 đứa dễ bị lừa vì rất nhẹ lòng nên bị lừa 1 vố rất đau luôn. Nhưng lần này cố gắn té 1 lần đau phải đứng dậy và xem mình vì sao lại té. (lấy dầu xoa rồi đi tiếp khì khì)
    Người con trai hà thành của em ơi, giờ này sao anh không đến để em viết lung tung thế này. huhu.

    Em đang đợi anh đấy anh nhé!
    thay đổi nội dung bởi: Tử Quỳnh, 27-12-2011 lúc 09:18 AM
    Tử Tuyết likes this.
    Em tưởng giếng sâu, em nối sợi gầu dài
    Nào ngờ giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây

  2. #2
    Tôi yêu Vinamap Tử Tuyết's Avatar
    Giới tính
    Nữ
    Tham gia ngày
    Sun Mar 2011
    Đến từ
    TP.HCM
    Bài gởi
    647
    Cảm ơn
    177
    Được cảm ơn 131 lần trong 110 bài viết
    Sì pam nghệ thuật chút

    Em đâu cần anh tài giỏi, anh đại gia...mà chỉ cần chiếc SHi và một dãy Ducati 2011 đủ màu . Em hứa, em hứa chỉ yêu mỗi Anh thôi. Hị hị.
    Người từ vô tận tái sinh
    Đi ngang trần thế mang tình nhân gian

  3. #3
    Sống là không chờ đợi Tử Quỳnh's Avatar
    Giới tính
    Nữ
    Tham gia ngày
    Tue Feb 2011
    Bài gởi
    651
    Cảm ơn
    121
    Được cảm ơn 143 lần trong 115 bài viết
    Trích Nguyên văn bởi Tử Tuyết View Post
    Sì pam nghệ thuật chút

    Em đâu cần anh tài giỏi, anh đại gia...mà chỉ cần chiếc SHi và một dãy Ducati 2011 đủ màu . Em hứa, em hứa chỉ yêu mỗi Anh thôi. Hị hị.
    cũng nghệ thuật gớm luôn
    em đang đợi khi nào thêm cái iphone 10 nữa chị ới là đẹp.
    nhà 10 tầng hay 20 tầng để tối lên sân thượng ngắm sao cũng ok
    thêm nữa mỗi tầng 1 tolet kaka chết mất để không phải đi thang máy từ tầng thượng xuống

    Spamquá chị ới!
    Tử Tuyết likes this.
    Em tưởng giếng sâu, em nối sợi gầu dài
    Nào ngờ giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây

  4. #4
    Sống là không chờ đợi Tử Quỳnh's Avatar
    Giới tính
    Nữ
    Tham gia ngày
    Tue Feb 2011
    Bài gởi
    651
    Cảm ơn
    121
    Được cảm ơn 143 lần trong 115 bài viết
    Tôi đã hơn 1 lần nghĩ rằng ùhm, sẽ tìm được người yêu thương trước năm 25 tuổi. Nhưng vòng đời quanh quẩn và cái cuộc sống bon chen hơn nữa là tính cách thẳng thắng bộc rực của tôi, đó là 1 yếu điểm chăng! muốn là 1 người vô lo vô nghĩ coi chừng như quá khó chăng?

    Uhm thì tôi cũng đơn giãn như bạn, có mưu cầu xa xôi chi đâu nhỉ, cần có 1 người yêu thương, 1 người chia sẽ và hơn hết 1 người yêu thương tôi thật lòng. Mong ai đừng đến với tôi vì chút gọi là "thử" để rồi quay gót ra đi, biết không sau cái nụ cười cuối cùng tôi "cười khẩy" cho người, bên trong nó chua chát đến ngần nào. Ai cũng bảo tôi khờ,tôi dại. ừ thì khờ dại thật đấy chứ, khi yêu thương ai đó lại yêu thương hết lòng, giúp đỡ mọi người hết lòng nhưng tôi nhận được gì sau đó. Có chăng là từ "Ngu thì ráng mà chịu". Có ai nghĩ rằng tôi có đáng thương không nhỉ?Tôi xin trả lời rằng không đâu, chẳng đáng thương tý nào, gieo nhân nào gặt quả nấy rồi vòng tuần hoàn vẫn cứ thế mà luân chuyển. Tôi chẳng trách ai, tha thứ cho ai đã gây đau thương cho mình thi cũng như là tha thứ cho chính tâm hồn mình thế thôi.

    Giờ này ngoài kia thế giới đang ngày càng thay đổi, cuộc sống, phấn đấu ganh đua còn nhiều biến hóa khôn lường. Ai đâu để mơ mộng, ai đâu để mà lãng mạng và ai đâu giành cho nhau chút gọi là thật lòng. Có khi họ cười với mình, bắt tay nồng nhiệt, những cái ôm xiết... đó chưa chắc là thật trong cái xã hội này.

    Giờ này tôi phát hiện ra rằng, ngoài cái gọi là tình yêu nam nữ còn tồn tại rất nhiều rất nhiều thứ. Con người ta như hạt cát trong sa mạc đầy nắng và gió của thiên nhiên, của xã hội và còn chính cả bản thân tâm hôn của mình. Phải biết vượt qua các cản trở, khó khăn, khổ cực, bao lần phải thao thức tuyệt vọng, bao lần để phải nuốt uất ngẹn vào trong. Để thấy mình còn quá yếu kem, ngây thơ khi đối diện với cuộc sống này, ngây thơ đến khờ dại ngu ngốc nghĩ rằng "mình đối xử với họ thế nào thì mình sẽ nhận được lại như thế" có thể diều này luôn đúng và tốt đẹp khi ta chọn đúng người để mà tin trong cuộc sống, bạn bè, đồng nghiệp. Nhưng ngược lại thì đó là 1 tai họa khôn lường cho chính bản thân mình.

    Có lần 2 vợ chồng hàng xóm gần chổ tôi ở, đêm nào cũng cãi nhau rồi những trận đòn gián xuống người vợ. Thấy anh chồng vũ phu, thấy 1 người cha tệ bạc, rượu chè cờ bạc đánh vợ con. nên cũng nhiều chuyện 1 lần ầm ĩ quá mới gọi CA khu vực lại bên vực cho chị ấy, can ngăn anh ấy tiếp tục đánh vợ. kết quả là bị chị ấy chưởi cho 1 trận đó là "nhiều chuyện thế, đó là việc của nhà tôi, mắt gì cô phải lo. Chồng là chông tôi thế nào là chuyện của tôi"
    Hazi, cũng đúng mình nhiều chuyện thật!

    Đúng là muốn làm 1 người tốt trong cái xã hội này cũng cần phải cân nhắc lại!
    Em tưởng giếng sâu, em nối sợi gầu dài
    Nào ngờ giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây

  5. #5
    Sống là không chờ đợi Tử Quỳnh's Avatar
    Giới tính
    Nữ
    Tham gia ngày
    Tue Feb 2011
    Bài gởi
    651
    Cảm ơn
    121
    Được cảm ơn 143 lần trong 115 bài viết
    "Phượng nở rồi, Bằng Lăng cũng rộn…
    Đỏ tím cả trời cho nỗi nhớ bâng khuâng,
    Em ngây dại đặt tình yêu vào gió..
    Gió thổi tình tan đỏ tím bay mù trời…”
    Em tưởng giếng sâu, em nối sợi gầu dài
    Nào ngờ giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây

  6. #6
    Sống là không chờ đợi Tử Quỳnh's Avatar
    Giới tính
    Nữ
    Tham gia ngày
    Tue Feb 2011
    Bài gởi
    651
    Cảm ơn
    121
    Được cảm ơn 143 lần trong 115 bài viết
    Mỗi ngày tôi lượn lòng vòng trên phố chừng 10 – 20km.


    Tắc đường.


    Khói xe.


    Nắng.


    Gió.

    Những lúc ấy tôi thường nghe nhạc. Giai điệu rộn rã khi vui. Trầm lắng, hoặc ngược lại, gào thét khi buồn. Và random khi chẳng muốn nghĩ gì cả. Một tối, phóng xe ngược gió, tôi giật mình khi trong đầu bỗng vang vang đoạn điệp khúc của “Lemon tree” , thấy mình cũng đang “driving driving driving around”, tìm kiếm một cái gì đó, một nơi nào đó, một người nào đó, hiển hiện, hữu hình nhưng không cụ thể.




    Thỉnh thoảng, có những khoảng rất lâu tôi không viết nhật ký, không viết blog. Để khi nhìn lại, đọc lại thấy hai trang giấy gần nhau là hai ngày tháng rất cách xa nhau. Điều gì đã xảy ra trong cái khoảng trống có khi rất rộng lớn ấy ? Tôi gọi đó là những khoảng lặng, mà ở đó, cuộc sống sẽ chìm xuống trong một nhịp điệu lặng lẽ. Không thể gọi nó là bình yên, ai biết được bao nhiêu mưa đã thấm vào đất và tan đi. Cũng không thể gọi là êm đềm, bởi vì ngay cả những dòng sông êm ả nhất cũng có sóng ngầm dưới đáy. Có thể đơn giản là những ngày lặng lẽ, khi cuộc sống dịu dàng trôi đi, mỗi ngày không phải là sự lặp lại của ngày kia, nhưng cũng là một nhịp thân thuộc. Đến cái cây đầu phố cũng thành thân thuộc trong những sáng chiều về qua. Đến những người lạ cũng trở thành thân quen khi vài lần chạm mặt. Những sách vở, âu lo dịu nhẹ, những nỗi buồn chôn sâu, những lời hứa đợi giạt vào một góc nào thẳm sâu, lặng lẽ.

    Sau này, đọc lại tôi nhận thấy cứ sau mỗi khoảng lặng lòng tôi lại dịu dàng hơn, ít xa xót hơn, nhiều vị tha hơn, và có lẽ là cả già dặn hơn. Như cái giọng văn bây giờ, đều đều, êm êm, không nhiều mơ mộng, không nhiều thổn thức. Bạn đừng ngạc nhiên khi tôi thay đổi, đừng thất vọng khi tôi không viết những dòng trong trẻo như xưa. Làm sao có được cuộc đời như sương mai, từ lúc sinh ra cho đến lúc rời khỏi nhân gian chỉ giữ cho mình một nét mặt, một ánh mắt nhìn thanh thản veo trong ?

    “Chiều nay em ra phố về, thấy đời mình là những chuyến xe …”

    Trưa nắng, quán cafe quen bỗng mở nhạc Trịnh. Không lời. Da diết. Ừ cuộc đời như những chuyến xe. Cứ ngỡ mình đi mãi mà chuyến nào cũng có một điểm dừng. Mỗi điểm dừng lại có người lên, người xuống. Một chuyến xe qua bao ngả rẽ, bao gập ghềnh, bao núi cao, đèo sâu. Một chuyến xe qua bình yên nắng đẹp, qua dịu dàng mưa xuân, qua lãng đãng chiều thu, qua nhẹ nhàng ngày gió thổi. Một chuyến xe cứ đi về phía cần dừng. Một chuyến xe không đi được đến hết con đường. Cũng có khi vĩnh viễn nằm lại một vùng đất nào đó. Cuộc đời rộng dài là thế mà cũng ngắn ngủi là thế. Tình yêu mênh mông là thế mà cũng mong manh là thế. “Như biển kia dẫu rộng. Mây vẫn bay về xa …”

    Mây vẫn bay về xa …


    Thì em cũng có đôi lần,


    cần riêng anh đấy thôi …
    Em tưởng giếng sâu, em nối sợi gầu dài
    Nào ngờ giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây

  7. #7
    Sống là không chờ đợi Tử Quỳnh's Avatar
    Giới tính
    Nữ
    Tham gia ngày
    Tue Feb 2011
    Bài gởi
    651
    Cảm ơn
    121
    Được cảm ơn 143 lần trong 115 bài viết
    Sống yêu thương để ngày mai dù có ra sao, ta vẫn có thể mỉm cười...

    Một ngày không rung. Bình thản như bước chân ai đang chầm chậm, ngập ngừng tìm về quá khứ. Cố gắng đẩy tâm hồn không chơi vơi, không bồng bềnh theo mây, gió, đất trời. Thả trôi không gian, xóa nhòa hiện thực, bám vào điều tưởng như mơ hồ nhưng rất đỗi thân quen: niềm riêng...

    Thả lỏng toàn bộ thân thể, cho từng cơ khớp được buông lơi, không cần thiết phải bám víu vào nhau, không cần thiết phải gánh gồng phiền muộn, phải lo toan, tính toán. Nghĩ cho riêng mình một chút thôi, để thấy ngày mai còn có biển khát, còn có sóng xô bờ, còn có yêu thương, có si khát cháy...



    Ngậm một chút si trong cõi tình mênh mông những điều viển vông, huyễn hoặc. Si tình phải chăng là cung bậc cảm xúc khiến người ta muốn bay nhất, muốn nắm lấy, chụp lấy rồi lại muốn buông ngay khi thấy mình không thể chạm tay tới thiên đường. Gửi những cánh thư vào gió, gửi những muộn phiền theo mây, giữ lại hiện thực đắng chát, không cho mình một chút hy vọng dù là mong manh. Phải chăng như thế là đang tự làm khổ mình, đầy ải, đọa đầy thân xác? Đôi khi chỉ muốn ngậm chặt cái gọi là si ấy, để biết yêu thương là gì. Nhưng sao không thể, cứ biến mình trở nên trống rỗng, liệu có khờ quá không?

    Khát tình, nếu ta còn biết khát thì đời ta sẽ còn nhiều niềm vui. Không phải kìm nén lòng mình, không phải trước sau suy nghĩ những điều vẩn vơ. Ta cứ khát, cứ say, cứ cố gắng chạm vào những điều có thể làm ta thỏa cơn khát. Biển hồ rộng lớn, biển bao la, nắng vàng, cát trắng, có điều chi là không thực? có điều chi là không cho ta cơ hội vùng vẫy, quẫy đạp lên những khuôn mẫu, chỉn chu, những e dè, sợ hãi. Đường thênh thang một mình ta bước, ta thích chạy sao ta còn cố ép ta phải dừng chân. Thử chạy, thử vấp ngã, thử đứng dậy rồi chạy tiếp, chắc sẽ thú vị lắm...

    Cháy tình hay là chạy tình? Ừ thì chạy tình nhé, chạy khỏi cả những áp lực cuộc sống. Tìm kiếm một nơi nào đó gọi là bình yên để gạt bỏ ưu tư lãng đãng, mọi cám dỗ lọc lừa. Đôi khi ta đã chạm được vào bình yên, chạm được vào tâm sáng thanh thản, nhưng rồi ngay lập tức hốt hoảng nhìn lại, hốt hoảng ngước lên, hốt hoảng quay trước quay sau, sợ những điều mơ hồ. Như thế thì sao có thể bình và yên. Thế mà ta vẫn cố đi tìm trong khi trong thâm tâm mình còn đang dậy sóng. Ai đó nói hình như dạo này ta khìn lắm. Khìn là gì? một chút khùng, một chút khờ, một chút khang khác, và một chút hâm? Ta cười, sao không cho ta thêm chút đỏng đảnh của con gái, cho ta thêm chút đanh đá chua ngoa của đàn bà để ta còn được cười tươi hơn thế. Cuộc đời là như thế, ta không thích những giả sử, ta thích thực và mộng mơ, hai điều tưởng như hoàn toàn trái ngược nhưng lại giúp ta cân bằng. Đôi khi mơ mộng một chút sẽ thấy cuộc đời còn nhiều lắm những bất ngờ...



    Chiều nay, ta muốn về nhà, về nơi có gia đình, có người thân, có yêu thương tuyệt đối. Muốn là như thế nhưng liệu bước chân ta có chạm được vào cửa ngõ nhà ta vào tối nay? Ngập ngừng trước bon chen, rồi cả ngập ngừng trước con đường dẫn ta về nhà. Nơi ấy bình yên, mà lòng ta lại không thể yên bình khi khĩ về Người, hai Người dành cả một đời để lo lắng cho ta, cho ta một hình hài, tiếng nói, cho ta toàn vẹn cơ thể, dạy ta biết khóc khi hạnh phúc, cười nhiều hơn khi buồn và chấp nhận những trái ngang. Nhưng Người lại chưa dạy ta phải biết trả ơn. Để ta mãi đi tìm, hay ta chưa hiểu thế nào là báo đáp, là ơn nghĩa sinh thành. Ta đã miệt mài lần tìm ánh sáng, liệu có thứ ánh sáng nào soi sáng tâm ta, để ta biết nói câu: Tạ ơn Người...

    Cuộc sống có bao nhiêu cám dỗ? Sao không hiện hữu, không trải ra cho ta đếm, ta phân loại rồi ta tự nguyện bước vào? Cứ bất ngờ đến, bất ngờ chọn ta làm con thiêu thân thì đến khi ta chết liệu ta có biết mình sẽ chết, đã chết?

    Cuộc đời có bao nhiêu trái ngang? Sao không cho tựu trung lại rồi đổ ập lên ta cùng một lúc, cứ nhỏ giọt, khi ta buồn thì ta biết ngày mai có thể sẽ có niềm vui, nhưng khi ta vui ta lại nơm nớp lo sợ biết đâu ngay sau giây phút này ta sẽ buồn, sẽ đau khổ vật vã. Đây lại không phải là những điều ta muốn biết trước. Ta muốn ôm trọn lấy thời gian mà ta đang sống đang tồn tại, không phải lo lắng rằng ngày mai sẽ ra sao. Nhưng nào có thể được, ta vẫn còn là một con người biết nghĩ suy, biết hướng về tương lai...



    Ta đã trải qua bao nhiêu tình? Bạn ta hỏi ta yêu nhiều lắm phải không? ta lại cười, ừ yêu nhiều lắm. Nhiều là bao nhiêu? Ta không xác định được thế nào là nhiều hay ít, và chắc tình cũng vậy, nếu biết là nhiều hay không nhiều thì sẽ không thể gọi là tình, mà gọi là tiền sẽ đúng hơn. Giàu nghèo, cao sang, và ta không phải là tỷ phú, tỷ phú tình. Ta chỉ có một con tim đã bắt đầu khô cằn, sỏi đá. Chỉ mong rằng ngày sau còn có một sỏi đá cần đến ta...

    Khi nào ta có thể buồn? Lạ quá, ta đang khép nép trước chính ta, hỏi ta khi nào mới có thể được buồn. Thế hay chăng giờ này ta không buồn? Nếu ta không buồn thì có nghĩa ta đang vui? Thật ra thì không buồn, không vui, không gì cả. Cũng không phải là không cảm giác, hoặc là vô cảm. Mà là ta đã "chín"...

    Ta đã "chín", sự chín chắn trong suy nghĩ, biết mình nên làm gì, mình đang đứng ở đâu, và hành động thế nào trong bất kỳ tình huống nào xảy đến. Đôi khi hành động dù chỉ là bộc phát nhưng rồi nghĩ lại ta vẫn nhận ra được mình đã lớn. Không còn nhiều chông chênh, không phải nghĩ xem mình sẽ phải nói gì, sẽ phải hành xử ra sao. Một điều rằng, cứ sống là chính mình, chân thành vừa đủ, thật lòng đủ vừa, không làm phiền lòng ai cũng có nghĩa không làm mình phải lăn tăn hay nghĩ suy trăn trở. Ta cũng không tham lam ôm đồm cho mình quá nhiều bao dung, vị tha, tha thứ, không thể là điểm tựa cho tất cả mọi người thì trước tiên ta cứ làm điểm tựa cho chính ta. Hoàn thành rồi nghiễm nhiên ta có thể trở thành niềm vui cho những người xung quanh ta...



    Ngày mai, ngày mốt, và ngay lúc này đây, ta sẽ bắt đầu kế hoạch hoàn thành những gì còn dang dở. Biết đâu đấy, chỉ ngay ngày mai thôi, khi trời sáng cũng là lúc tâm hồn ta thấy bình mình..

    Cố lên tôi nhé, và cả bạn của tôi, bước tiếp, vững tin, và tự mình yêu thương chính mình. Có lẽ đó là hạnh phúc, là hoàn chỉnh, là cách tốt nhất để vực dậy một tâm hồn nhiều sạn, nhiều dốc đèo và cũng nhiều lắm vực thẳm. Sống yêu thương để ngày mai dù có ra sao, ta vẫn có thể mỉm cười...

    Sống để ngày mai ta biết xung quanh ta là rất nhiều niềm vui và đôi khi phải tự hỏi: khi nào ta có thể buồn...

    ...
    Em tưởng giếng sâu, em nối sợi gầu dài
    Nào ngờ giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts