Này anh, xin cứ phụ tôi…
Đời sống quanh đây có vạn lời mời
Đời sống quanh đây tiếng Người mừng gọi anh vào
Đời đã quen với những kiếp xa nhau…
Con đường dài…
Đi hoài…
Tìm kiếm…
Cúi nhặt…
Yêu thương như chiếc bình thủy tinh lóng lánh
Đổ đầy nhớ mong…
Làm keo dính…
Lấp đầy lỗ hổng, những mảnh vỡ còn thiếu sót, những rạn nứt…
Có những thứ chỉ đẹp khi không còn vẹn nguyên…
Như tim .
Em hiểu,
Nếu em xin nhận cả nỗi đau của người đi trước, khi thấy mình bên nhau…
Để đứng cách xa anh nhiều hơn một bước…
Nếu em hiểu những băn khoăn cho Tình Yêu Thương không bao giờ khuyết hẳn… (Khi họ đã chung nhau dải kí ức trăng tròn)…
Để mìm cười, lặng im, và ngồi yên không hỏi thêm câu nào khác…
Quá khứ là khu vườn bí mật không dành cho kẻ thứ 3…
Thì sau cơn mưa, anh có còn vẽ tặng em cầu vồng đủ sắc…
Có Người bảo Yêu Thương là kẻ luôn nhận về phía mình thua thiệt… Chỉ cho thôi, không đòi đáp lại bao giờ…
Chỉ cần trước khi quay mặt đi, ánh mắt ấy trộm nhìn và khẽ bảo rằng “Anh biết…”
Sẽ đủ can đảm để nghếch mặt lên trời và uống cạn nỗi vui…
Chúng ta là những kẻ thật thà… Yêu Thương và dám nhận…
Em hiểu,
Nếu thời gian tàn nhẫn đem Tình Yêu lên cân, Phía không em sẽ ghì xuống đất…
Gắn bó, thiết tha…
“…Kỷ niệm như rêu anh néo vào, chợt ngã…”
Có ngày như thế, bàn tay em bảo rằng nó sẽ đợi anh…
Lũ trẻ vẫn thích chơi trò bập bênh…
Người lên cao, hẳn rằng một Người xuống thấp…
Nhịp bập bênh như nhịp tim đang đập…
Ai cũng muốn nhận mình là kẻ đớn đau…
Vì em, mãi cũng là Đến Sau…
Nên nỗi đau cũng chỉ dám nhận về một ít…
Nếu em không phải Cuối cùng, thì chắc rằng, có một Người sẽ biết…
Con đường dài,
Tìm hoài
Chiếc bình thủy tinh đã vỡ…
Nỗi nhớ như nước trong…
…
Có ai đi tìm, gắn lại giúp em không…
(st)


1Likes
LinkBack URL
About LinkBacks



Trả Lời Với Trích Dẫn
