CỨ bình thường mà sống và làm việc, việc gì phải nghĩ là còn 1 ngày hay 1 giờ cho hao mòn suy nghĩ, hehheee,
CỨ bình thường mà sống và làm việc, việc gì phải nghĩ là còn 1 ngày hay 1 giờ cho hao mòn suy nghĩ, hehheee,
Thôi thì một nỗi tiêu điều
Đã lòng trúc ẩn còn xiêu chi tình
với mình sống là phải hết mình ! sống như ngày mai ta phải chết !
noi that 190-
||| vô tình cắm liễu liễu lại xanh
Nếu như chỉ còn 1 ngày để sống, Habi sẽ làm những điều thật tốt đẹp mà Habi chưa kịp làm cho người thân. Nếu có điện thoại, Habi muốn đó là của Mẹ.
Còn bây giờ, cứ sống và phấn đấu vì tương lai còn dài lắm![]()
dĩ nhiên là biết còn dài ! có ai muốn chết đâu nhưng có nhiều người sống mà cứ phải toan tính nhiều thứ quá ! mình không muốn tính toán quá nhiều cứ cố gắng sống thôi ! sống để ngày mai mình không phải hối hận nữa !
noi that 190-
||| vô tình cắm liễu liễu lại xanh
Đêm hôm ấy, sau rất nhiều đêm bận việc không vào nằm cùng con, tôi giúp vợ đưa con đi ngủ, nằm trò chuyện với nó. Nó gác chân lên người tôi, đôi tay nhỏ ôm tay tôi tin cậy. Bỗng nhiên nó thỏ thẻ: “Bố ơi, con xin lỗi bố. Từ nay con không hư nữa đâu ạ!” Lòng tôi mềm ra. Tôi ôm nó vào lòng: “Ừ, bố mẹ yêu con lắm. Con nhớ khi bố mẹ bảo thì nghe ngay nhé!” Thế rồi nó ngủ, gương mặt thiên thần trong sáng mỉm cười trong giấc mơ. Tôi ngắm mãi con, tự hứa với mình không bao giờ đánh con nữa. Tôi vuốt đôi bàn tay bé xíu đã từng bị đòn, xoa cái mông nhọn nhọn đã từng bị lằn roi, tự hỏi tại sao mình có thể làm da thịt non nớt này đau đớn! Tôi thấy xót xa quá.
Sáng hôm sau.
- Tít ơi, uống nốt sữa nhanh rồi bố đưa đi học nào con! Tít ơi, uống sữa nào! Tít- Ơi! Bố sắp điên rồi đây này.
Máu nóng bắt đầu nổi lên làm điên người. Vợ tôi lại đổ thêm dầu vào lửa: “Dạo này hư thế không biết. Ngày xưa cứ đưa cốc sữa là uống răm rắp…” Tôi cảm thấy mình bắt đầu sắp đưa tay lên tóm lấy thằng cu thì nó đưa mắt nhìn tôi: “Bố đợi con…” Gương mặt bướng bỉnh nhưng cặp mắt thì trong veo. Nó làm tôi nhớ đến buổi tối hôm trước, nhớ đến cảm giác xót xa đêm qua… lòng lại mềm ra. Tôi… tóm lấy nó một cách dịu dàng, nhấc ra khỏi bàn, để nó ngồi lên đùi tôi. Nhìn sâu vào mắt nó, tôi muốn nó cảm thấy tôi yêu nó thế nào, tôi nói rất nhẹ nhàng: ”Con ơi, bố sắp muộn làm rồi, nếu con uống sữa chậm quá thì bố sẽ bị phê bình đấy!” Nó vâng rất dõng dạc và vội vàng nhoài về phía bàn ăn, ôm cốc sữa tu một hơi…
"Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!
cảm ơn bạn ! một bài học đắt giá cho việc nuôi dạy trẻ ! và đó cũng là một bài học cho cách sống của chúng ta ! không phải lúc nào vũ lực cứng rắn mới giải quyết được mọi vân đề ! phải biết mềm mỏng , phải biết thuyết phục người khác
noi that 190-
||| vô tình cắm liễu liễu lại xanh
thumtoe (20-11-2011)
Không có gì tiết kiệm thời gian và tiền bạc hơn là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ly dị là sự kiện mà người đàn ông phải giặt đồ cho mình ... thay vì trước đó phải giặt đồ cho cả hai.
Ngắn gọn thể hiện sự thông minh nhưng không đúng trong trường hợp người ta nói " Anh yêu em"
Hôn nhân luôn tặng bạn một đặc ân: chỉ có ai có nó mới có thể ly dị được!
"Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!
đúng thế ! mình cũng có chung cách nghĩ giống bạn ! không có gì tiết kiệm thời gianvà tiền bạc bằng tình yêu sét đánh !![]()
noi that 190-
||| vô tình cắm liễu liễu lại xanh
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)