+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1/12 1 2 3 11 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 120
Like Tree1Likes

Ðề tài: Triết lý sống

  1. #1
    Tôi yêu Vinamap thumtoe's Avatar
    Giới tính
    Nam
    Tham gia ngày
    Tue Sep 2010
    Bài gởi
    389
    Cảm ơn
    48
    Được cảm ơn 41 lần trong 37 bài viết

    Cool Triết lý sống

    Cái vị chát, oi nồng ... của cuộc sống chỉ đến với ta khi cuộc sống trở về tĩnh tại, hết cảnh xô bồ, náo nhiệt của những lạng lách kẹt xe, những tuế toá của những cốc trà đá và những ồn ào đinh tai của những " zô.. zô!!!!!!", những cm " thật lòng" trên diễn đàn khi đọc một dòng tâm sự... Nhưng những vị chát đắng, oi nồng đó là cần thiết để nhận ra chân giá trị của cuộc sống và góp một viên gạch nhỏ cho lâu đài bản lĩnh của mỗi người
    Ai ơi, khi lòng lắng dịu lại, hãy vào đây nhâm nhi vị chát đắng này...


    Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước lên được căn hộ tầng 10 của mình. Chợt sững người, dưới ánh sáng vàng vọt ở hành lang, người bạn cũ thời đại học đang ngồi nhẫn nại chờ đợi.

    Cuộc gặp sau gần chục năm xa được anh đón nhận bằng câu hỏi: "Lâu nay biến đi đâu thế, chắc nhân dịp gì mới ghé?...". Bạn làm nghề đi đo đạc địa chính thay đổi địa điểm công việc nay đây mai kia, mà chỉ toàn ở ngoại thành thôi, chẳng mấy khi gặp bạn gặp bè.

    "Lâu quá không có tin tức gì về bạn bè, tao nhớ tụi bay, thế là bắt xe ôm đi mấy chục cây số về đây, chờ đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi".

    Gợn lên trong anh một cảm giác có lỗi. Cái cảm giác của những kẻ sống thu mình ở thành thị quá lâu, bị bao chặt bởi một kiểu sống theo quan hệ mùa vụ, nhân dịp... Bạn bè, đồng nghiệp đến thăm nhau cứ "hẹn có dịp rảnh...", để rồi chỉ sau vài chục phút lại gặp nhau trong quán nhậu rỉ rả, lại cười chào vờ như chẳng có lời hẹn đã qua.

    Thậm chí dạo anh mới đi làm, một đồng nghiệp còn khuyên rất chân thành: "Nếu các sếp không mời thì chớ tự tiện đến nhà thăm, kẻo không lại bị cho là dòm ngó hoặc là đến để tâu hót, nịnh nọt...".
    Những định kiến cứ như vây bọc những con người thị thành...

    Cái bắt tay của bạn bóp thật chặt dứt anh ra khỏi những suy nghĩ miên man. Thế là bạn đi...
    Anh ngồi bệt xuống chỗ bạn vừa đứng lên, lại miên man: Giá mà người ta luôn có thể đến thăm nhau với một lý do giản dị như thế, vì còn nhớ về nhau..
    ST
    "Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!

  2. #2
    Tôi yêu Vinamap thumtoe's Avatar
    Giới tính
    Nam
    Tham gia ngày
    Tue Sep 2010
    Bài gởi
    389
    Cảm ơn
    48
    Được cảm ơn 41 lần trong 37 bài viết
    Bố tôi thường đố: "Phần nào là quan trong nhất trên cơ thể?" Ngày nhỏ, tôi cho rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Bố lắc đầu: "Không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ câu đố, sau này bố sẽ hỏi lại con".

    Vài năm sau, tôi lại cho rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế mắt chính là bộ phận mà bố muốn đố tôi. Bố lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học được nhiều đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn rất nhiều người bị mù".
    Đã bao lần và lần nào cũng vậy, bố đều trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của bố". Rồi năm ngoái, ông nội tôi mất. Mọi người đều khóc vì thương tiếc ông. Bố tôi cũng khóc. Đây là lần thứ hai tôi thấy bố khóc. Khi đến lượt tôi và bố đến cạnh ông để nói lời vĩnh biệt, bố nhìn tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?". Tôi như bị sốc khi bố đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ đơn giản là một trò chơi giữa hai bố con. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, bố liền bảo: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai". Tôi hỏi : "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả bố?". Bố lắc đầu "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Bố chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào". Từ đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là phần "ích kỷ" , mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.
    (Từ Internet)
    "Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!

  3. #3
    Tôi yêu Vinamap thumtoe's Avatar
    Giới tính
    Nam
    Tham gia ngày
    Tue Sep 2010
    Bài gởi
    389
    Cảm ơn
    48
    Được cảm ơn 41 lần trong 37 bài viết
    Chúng ta xây dựng xa lộ rộng lớn nhưng chúng ta nhìn nhau bằng con mắt hẹp hòi.
    Chúng ta mua nhiều đồ hơn nhưng sử dụng chúng ít hơn.
    Những ngôi nhà ngày càng to hơn nhưng gia đình ngày một thu nhỏ lại. Nhà đẹp nhiều hơn, gia đình yên ấm ít hơn.
    Chúng ta có nhiều tiện nghi nhưng có ít thời gian dành cho nhau.

    Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn trước nhưng trí khôn kém đi, biết nhiều hơn nhưng óc phán xét suy giảm.
    Chúng ta tích cóp của cải nhưng đồng thời làm rơi vụng những giá trị của con người. Với nhiều người, thu nhập đi lên, đạo đức đi xuống.
    Chúng ta nói quá nhiều, nghe quá ít.
    Chúng ta đang cố học cánh kiếm sống chứ không học cách sống. Chúng ta kéo dài được tuổi thọ nhưng cuộc sống vẫn ngắn ngủi.

    Chúng ta vượt được vạn dặm để lên tới mặt trăng và trở về, nhưng không ít người cả đời không bước qua nổi bức giậu sang thăm người hàng xóm. Chúng ta chinh phục được vũ trụ nhưng bức lực với chính mình.
    Chúng ta xây dựng những công trình lớn nhưng chưa chắc đã là công trình tốt.
    Chúng ta cố gắng làm sạch không khí trong lúc tự là ô nhiễm tâm hồn bản thân.
    Chúng ta viết nhiều nhưng đọc ít. Chúng ta học cách hối hả nhưng không học được cách đợi chờ.

    Chúng ta chế được những máy tính công xuất lớn và tốc độ nhanh đễ lưu trữ và xử lý thông tin trong vài phần tỷ của cái nháy mắt nhưng các dân tộc vẫn không hiểu nhau.
    Chúng ta chia nhỏ được các nguyên tử nhưng bất lực trước thói quen định kiến.
    Chúng ta có nhiều thứ để giải trí nhưng ngày càng ít được thư thả.
    ST
    "Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!

  4. #4
    Tôi yêu Vinamap thumtoe's Avatar
    Giới tính
    Nam
    Tham gia ngày
    Tue Sep 2010
    Bài gởi
    389
    Cảm ơn
    48
    Được cảm ơn 41 lần trong 37 bài viết
    Mẹ là người thầy đầu tiên và là người luôn sát cánh, nâng đỡ mọi khó khăn của cuộc sống. Những lời mẹ dạy về cuộc đời, tình yêu … cho con là những gì mẹ rút ra từ chính cuộc đời mẹ.



    1. Về cuộc sống

    - Con sẽ chẳng bao giờ đạt được điều gì, dù là nhỏ nhất, nếu lúc nào cũng chỉ ngồi im một chỗ.

    - Biết trân trọng và đánh giá cao mọi niềm vui, dù là nhỏ nhặt nhất, trong cuộc sống. Đừng lúc nào cũng than vãn và mơ mộng về những thứ mà mình không thể có. Hạnh phúc là biết ước muốn vừa đủ.

    - Những người khác có thể lấy đi của con nhiều thứ, ngoại trừ học vấn mà con đã dày công có được.



    2. Về tình yêu

    - Một người đàn ông đã yêu con thật lòng, anh ta sẽ tìm cách liên lạc lại với con cho dù con có hay không mong đợi điều đó.

    - Con chỉ có thể làm thay đổi người đàn ông con yêu nếu anh ta thật tình cũng muốn thay đổi.

    - Đừng bao giờ có tư tưởng kỳ vọng thái quá hoặc hoàn toàn ỷ lại vào sự chở che, giúp đỡ của bất kỳ người đàn ông nào, cho dù đó là chồng con. Người phụ nữ tài năng và hiện đại phải biết tự mình đi trên đôi chân của mình.

    - Không nên chung sống một cách vội vàng với bất kỳ người đàn ông nào, bởi có thể anh ta không xứng đáng với tình yêu của con.

    - Trong hai người đàn ông: một con có thể sống chung và một con không thể sống thiếu (anh ta), hãy chọn kết hôn với người đàn ông thứ hai.



    3. Về hôn nhân gia đình

    - Đừng quá cố chấp hoặc lúc nào cũng cằn nhằn những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hôn nhân. Hãy biết tôn trọng và tin yêu lẫn nhau.

    - Để có hạnh phúc với một người đàn ông, con phải biết “kết hôn” với cả cha mẹ và những người thân trong gia đình anh ta.

    - Đừng bao giờ phục vụ, chiều chuộng chồng như một người đầy tớ chỉ biết lắng nghe; nếu không, con không những sẽ đánh mất lòng tự trọng và bãn lĩnh của một người vợ hiện đại mà con có nguy cơ đánh mất luôn cả hạnh phúc gia đình.



    4. Về vai trò làm mẹ

    - Hãy luôn là người bảo vệ, chở che và chăm sóc con cái nhiều và tốt nhất.

    - Thái độ thiên vị của người mẹ sẽ làm méo mó sự phát triển nhân cách của các con (cả đứa được thiên vị lẫn đứa không được thiên vị)

    - Nếu muốn con tốt nhất thì phải biết sống mẫu mực.

    - Tình thuơng đích thực của người mẹ là tình thương vô điều kiện đối với các con.



    5. Về nội trợ

    - Công việc nội trợ tuy không còn là gánh nặng của người phụ nữ hiện đại nhưng là một nghệ thuật sống và giữ gìn hạnh phúc.

    - Đối với người đàn ông biết yêu thương vợ, bữa cơm gia đình thân mật và ngon miệng bao giờ cũng có giá trị hơn những bữa tiệc sang trọng chiêu đãi ở nhà hàng.



    6. Về chuyện làm đẹp

    - Hãy biết làm đẹp mỗi ngày vì chẳng người đàn ông nào là không thích vợ (người yêu) của mình quyến rũ.

    - Nghệ thuật trang điểm là biết cách tôn vinh những nét đẹp vốn có của mình một cách tự nhiên chứ không phải là cố tình thoa son trát phấn một cách lố bịch và kệch cỡm.

    - Vẽ đẹp đích thực nằm trong sự giản gị, tự nhiên và có phong cách.
    "Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!

  5. #5
    Thành viên quen thuộc Mat Na's Avatar
    Giới tính
    Nam
    Tham gia ngày
    Tue Jul 2011
    Bài gởi
    128
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 58 lần trong 39 bài viết
    Con người !
    Hãy là người đừng là phần ''con''
    Đừng bao giờ để phần con lấn át phần người - Đó là triết lý sống của tôi.
    Cái Đẹp là vẻ huy hoàng của cái Chân và cái Thiện


  6. #6
    Tôi yêu Vinamap thumtoe's Avatar
    Giới tính
    Nam
    Tham gia ngày
    Tue Sep 2010
    Bài gởi
    389
    Cảm ơn
    48
    Được cảm ơn 41 lần trong 37 bài viết
    Những xẻng đất

    Môt ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sẩy chân rơi xuống một cái giếng. Con vật kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: Con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và chẳng ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, con lừa hiểu chuyện gì đang xảy ra và kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.

    Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.
    "Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!

  7. 2 thành viên đã cảm ơn thumtoe vì bài viết này

    Khọm Già (10-08-2011), Nhóc (11-08-2011)

  8. #7
    Tôi yêu Vinamap Khọm Già's Avatar
    Giới tính
    Nữ
    Tham gia ngày
    Tue Jun 2011
    Bài gởi
    1,087
    Cảm ơn
    137
    Được cảm ơn 126 lần trong 121 bài viết
    Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.

    tks.
    Nhóc likes this.

  9. #8
    Tôi yêu Vinamap thumtoe's Avatar
    Giới tính
    Nam
    Tham gia ngày
    Tue Sep 2010
    Bài gởi
    389
    Cảm ơn
    48
    Được cảm ơn 41 lần trong 37 bài viết
    Sáu con người, do sự tình cờ của số phận, mắc kẹt vào cùng 1 cái hang rất tối và lạnh. Mỗi người còn 1 que củi nhỏ trong khi đống lửa chính đang lụi dần.

    Người phụ nữ đầu tiên định quẳng que củi vào lửa, nhưng đột nhiên rụt tay lại. Bà vừa nhìn thấy 1 khuôn mặt da đen trong nhóm người da trắng.

    Người thứ 2 lướt qua các bộ mặt wanh đống lửa, thấy 1 người trong số đó ko đi chung nhà thờ với ông ta. Vậy là thanh củi cũng bị thu về.

    Người thứ 3 trầm ngâm trong 1 bộ quần áo nhàu nát. Ông ta kéo áo lên tận cổ, nhìn người đối diện, nghĩ thầm: "Tại sao mình lại phải hi sinh thanh củi để sưởi ấm cho con heo béo ị giàu có kia?"

    Người đàn ông giàu lui lại 1 chút, nhẩm tính: "Thanh củi trong tay, phải khó nhọc lắm mới kiếm được, tại sao ta phải chia sẻ nó với tên khố rách áo ôm lười biếng đó?"

    Ánh lửa bùng lên 1 lần cuối, soi rõ khuôn mặt người da đen đang đanh lại, lộ ra những nét hằn thù: "Không, ta không cho phép mình dùng thanh củi này sưởi ấm những gã da trắng!"

    Chỉ còn lại người cuối cùng trong nhóm. Nhìn những người khác trầm ngâm trong im lặng, anh ta tự nhủ: "Mình sẽ cho thanh củi, nếu có ai đó ném phần của họ vào đống lửa trước".

    Cứ thế, đêm xuống dần. Sáu con người nhìn nhau căng thẳng, tay nắm chặt những khúc củi. Đống lửa chỉ còn than đỏ rồi lụi tắt. Sáng hôm sau khi những người cứu hộ tới nơi, cả 6 đều đã chết cóng. Họ không chết vì cái lạnh bên ngoài mà chết vì sự buốt giá trong sâu thẳm tâm hồn.
    "Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!

  10. #9
    Tôi yêu Vinamap thumtoe's Avatar
    Giới tính
    Nam
    Tham gia ngày
    Tue Sep 2010
    Bài gởi
    389
    Cảm ơn
    48
    Được cảm ơn 41 lần trong 37 bài viết
    Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng khi nhận ra thang máy của chung cư bị hư; họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình. Sau khi vất vả lên đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để những túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau...

    Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai cãi nhau. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi nhau và tiếp tục leo lên trong sự bình an. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi họ mới phát hiện đã để chìa khóa nhà trong những túi xách đã để lại ở tầng 20.

    Câu chuyện này cũng tựa như cuộc đời chúng ta … Nhiều người trong chúng ta sống trong sự kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô và bạn bè khi còn bé. Chúng ta hiếm khi thực hiện những gì mình thật sự muốn, luôn ở dưới rất nhiều áp lực và sự căng thẳng đến nỗi đến năm 20 tuổi, chúng ta mệt mỏi và quyết định vứt bỏ gánh nặng này đi.

    Chúng ta sống một cách năng nổ và có những ước mơ lớn. Nhưng khi đến 40 tuổi, chúng ta bắt đầu đánh mất tầm nhìn và những giấc mơ của mình, cảm thấy không thỏa mãn và bắt đầu phàn nàn, chỉ trích. Đến tuổi 60, chúng ta nhận ra mình không còn nhiều thời giờ nữa để phàn nàn và chúng ta bước đi trong sự bình an, thanh thản. Chúng ta nghĩ không còn điều gì làm mình thất vọng nữa. Và rồi chợt nhận ra rằng không thể nào ngơi nghỉ trong sự bình an vì chúng ta còn những giấc mơ chưa thực hiện được - những giấc mơ mà chúng ta vứt bỏ cách đây 40 năm.

    Vậy ước mơ của bạn là gì? Hãy đi theo những ước mơ của mình để không phải sống trong sự tiếc nuối.
    "Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!

  11. #10
    Tôi yêu Vinamap thumtoe's Avatar
    Giới tính
    Nam
    Tham gia ngày
    Tue Sep 2010
    Bài gởi
    389
    Cảm ơn
    48
    Được cảm ơn 41 lần trong 37 bài viết
    Nhiều năm về trước, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn hai triệu đôla.

    John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu công ty này. Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên và ủy viên khác của công ty đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì.

    Chỉ trừ có một người, đó chính là ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngã từ Rockefeller.

    Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn, bận rộn viết bằng bút chì lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng, không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.

    - A, anh đấy hả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã nghe tin những tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?

    Bedford đáp rằng ông đã biết rồi.

    - Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này - Rockefeller nói - Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra đây vài dòng.

    Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau: Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã "viết vài dòng" là: "Những ưu điểm của Bedford". Sau đó là một loạt những đức tính của tôi, kèm theo là miêu tả vắn tắt rằng tôi đã giúp công ty đưa ra quyết định đúng đắn được ba lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất lần này.
    ************

    Khi nào định nổi cáu với ai, có lẻ nên ngồi xuống viết liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi viết xong bản đó rồi sẽ bắt đầu... cáu, nếu có thể.

    Và có thể lắm chứ khi người đó chẳng có ưu bao nhiêu mà khuyết thì quá chừng, cộng thêm lần này nữa thì....
    Nhưng có lẻ nên chấm dứt, tốt hơn cáu).
    "Mọi thứ đã được luận giải, ngoại trừ làm thế nào để sống"!

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1/12 1 2 3 11 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Tuyển Nhân viên triển khai Visual Foxpro-CÔNG TY CP PHÁT TRIỂN PHẦN MỀM ASIA
    By tin tuyển dụng in forum Công nghệ thông tin IT
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-06-2011, 07:25 AM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 18-05-2011, 09:11 AM
  3. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 13-05-2011, 08:56 AM
  4. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 12-05-2011, 08:28 AM
  5. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 04-05-2011, 06:28 AM

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts