... Vừa như một ngọt, vừa như một sẹo. Bỏ lơ những ngày tới một chút thật thà của người con gái, anh cất sao hết tháng Mười của lòng em?
Hanoi, ngày mồng chín: Hơi lạnh, mùi hoa sữa thơm lâu...
Em thấy nhớ anh nhiều.
(Một điều không có trong lời hứa tự nguôi quên).
Và như là một đau, nhẹ nhàng và làm em tuyệt vọng. Như hàng ngàn con sông đã chảy hết dòng, lá thôi rụng và bầu trời xanh thẳm vĩnh viễn. Đôi khi người ta vẫn đau vì chẳng thể ở gần người ta yêu dấu. Như là một xa. Tháng Mười nằm miên hoài trong bóng.
Hanoi, những ngày đi một nhịp: em mặc áo ấm, quàng khăn len và đi ra đường.
Anh đang dần quên em. Em thì lại thấy buồn vì điều đó. Nỗi buồn u hoài và nhiều dị ảo. Như cách người ta thường đứng trước gương và nhìn thấu đôi mắt mình. Giống như tình cảm của em ấy, si dại và nhiều vẽ vời. Con nít thường thế. Chẳng nghĩ được gì nhiều ngoài một vòng ôm khi lạnh.
Và như một mong ngóng. Khi em bận rộn, lúc em ngừng lại giữa những kí tự, ngay cả lúc tan giờ làm, hòa xuống phố, em vẫn nghĩ xem anh đang làm gì? có gì vui không? Anh già nua, cũ kĩ. Anh đầy xây xước, tẻ nhạt. Anh chẳng biết kể chuyện cười khi em buồn. Thậm chí, chưa bao giờ em thấy yên lòng khi nghĩ đến anh. Nhưng thật buồn cười, đó lại là những điều làm em thương anh nhất. Như cách em thương những nỗi buồn, từng ngón tay, đôi mắt của mình. Như cách em đã quên rất nhiều thứ tự phụ để mòn phai trước anh. - Một em sâu thẳm, biếng cười, lì lợm và nhanh tan cơn vui.
Lâu rồi, em không còn nghe lại những folder cũ. Em chẳng còn cảm giác có ai đó nghe cùng em khi em mở nhạc. Những tối mùa Thu sâu hoắm. Tháng Mười rất côi.
Hanoi, những ngày gió...
Anh có gì vui không? Vui nhiều lắm không? - khi em đang ngày càng xa anh.
Hanoi, ngày chơi vơi. Tháng11/hoang.
(st)


1Likes
LinkBack URL
About LinkBacks
Trả Lời Với Trích Dẫn
. Hít một hơi thật sâu
