Sài Gòn bắt đầu có gió, những ngày đầu tiên của tháng Mười Một mang không khí lành lạnh về đêm. Gió se se áp nhẹ vào mặt gợi bao nhiêu kỉ niệm ùa về. Chợt ta thấy chênh vênh giữa hai bờ quên và nhớ...




Nỗi nhớ, có khi thoảng qua phút chốc, nhưng có khi lại quay quắt cồn cào, có khi trào dâng nước mắt. Nỗi nhớ, có khi nhẹ nhàng, mông lung, không nắm bắt, có khi lại thổn thức như xoáy vào bên trong bao kỉ niệm. Khi ta bắt đầu chìm trong những nỗi nhớ triền miên là lúc ta thấy mình cô đơn nhất, lẻ loi nhất, quýnh quáng kiếm tìm chút kỉ niệm để nhắc rằng mình vẫn còn tồn tại. Một chiều đầy gió chạy xe trên cánh đường và nghe gió tạt vào lòng, những nỗi nhớ bắt nguồn từ những điều bình dị nhất, ấm áp nhất.

Thời gian cứ như con thoi trôi đi vội vả, ta chạy đua theo thời gian, ta lại vô tình dừng lại, đơn giản chỉ để ngắm nhìn... ngắm cơn mưa, ngắm một chiếc lá vàng rơi, một căn nhà mới được xây trên con đường quen thuộc hằng ngày ta đi làm hay chỉ đơn giản ta ngắm một dáng hình thân thuộc lướt qua tâm trí. Một chút mơ hồ để rồi nốt trầm, ngậm ngùi nhận ra ta đã đánh rơi quá nhiều thứ mà ta hằn trân trọng. Ta lục lọi lại khối kí ức tưởng chừng đã quá tải cùa mình ghép lại những mảnh hồn vỡ vụn rồi chính ta vỡ òa trong nỗi nhớ!

Nhớ tuổi thơ, tuổi thơ của những cánh diều chấp chới mang ước mơ của những đứa trẻ thơ bay vút lên bầu trời; nhớ những kỳ nghỉ hè được về quê nội chơi, trốn ra đồng bắt cá hái hoa làm bà đi tìm khóc hết nước mắt,... những lỗi lầm một thời nông nổi, bồng bột làm ba mẹ buồn lòng cho ta. Và rồi đứa nào cũng lớn như con chim non đủ lông đủ cánh rồi bay đi, bay mãi, bay mãi... ngao du cho thỏa chí tang bồng. Rồi va vấp, khó khăn, rồi cơn bão ập đến cánh chim mệt mỏi chao đảo tìm đường trở về. Trong cái tổ ấm của ngày xưa mẹ vẫn đợi ta về, âu yếm mỉm cười khi thấy ta chênh chao trước gió. Khi bắt đầu đối diện với những thử thách mới nhớ vô cùng khoảng thời gian không nghĩ vô tư trước đây.

Ra giữa dòng đời tự mình giải quyết tất cả ta mới thấy nhớ sao cái cảm giác được che chở, bảo bọc trong vòng tay gia đình. Cuộc sống đôi khi quá chật chội và ngột ngạt. Chính những lúc ấy ta muốn được trở về tuổi thơ vô tư không có những âu lo, được nằm trọn trong vòng tay của mẹ. Ta nhớ lắm, nhớ lắm...

Rồi khi ta lớn, nỗi nhớ trong ta theo đó cũng lớn dần lên. Là con người, ta không khỏi hối tiếc cho những chuyện đã qua, những vỡ tan không đáng có để rồi giờ đây ta lặng yên trước những ánh nhìn thân thuộc, những tiếng cười vỡ òa trong những lời trách than. Ta hằn cám ơn cuộc sống đã cho ta có được những người bạn như thế nhưng cũng trớ trêu thay khi đã đưa chúng ta đến quá gần nhau để rồi dễ dàng đánh mất nhau như thế. Đâu dễ để được gặp nhau, đâu dễ để được chân thành gọi nhau là bạn, những giây phút ấy vẫn mãi nơi đây, những tiếng cười ấy vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, vậy mà giờ ta và bạn chẳng khác chi người xa lạ, thoáng qua nhau như những kẻ vô tình. Còn đâu những kỉ niệm, còn đâu những con đường ngập lá vàng rơi? Ta đã từng chọn lựa quên đi tất cả, nhưng có được đâu khi nó vẫn xâm chiếm tâm trí ta mỗi khi đêm về. Đôi khi cố quên đi sẽ khiến lòng nhớ, thật nhiều…

Nỗi nhớ về một tình bạn, một tình bạn đã xa làm ta sợ. Ta sợ cho những vỡ tan như thế lại tái diễn vì đơn giản cuộc sống vẫn còn đó muôn vàn điều mà ta không thể nào lường trước được. Nên ta luôn dặn lòng mình phải nhớ, phải ghi nhớ tất cả để suy nghĩ và tha thứ cho nhau, để chia sẻ với nhau những nỗi buồn, để sống là cho nhau thêm những ngày hạnh phúc…





Đi qua bao thăng trầm cuộc sống, ta biết ta vẫn còn đó vẹn nguyên nỗi nhớ về người. Dù rằng người chỉ đi ngang qua cuộc đời ta và gieo vào đấy không ít những buồn đau. Nỗi nhớ ấy mang ta đến một vùng trời của những ngày ấy, những con đường thân quen, những khoảng không gian tĩnh lặng, những xúc cảm từng làm trái tim ta tan nát.

Ta đã từng không đủ can đảm để bước đđể nghĩ khi người đã chọn lựa rõ ràng. Ta đã từng hận, từng oán trách. Nỗi nhớ đã đeo bám ta suốt bao ngày, về người, về tất cả những gì mà ta và người đã từng trải. Nhưng giờ tất cả với ta chỉ còn lại những tiếng cười và những bài học mà cuộc sống đã nhờ người dạy cho ta. Ta trân trọng và thầm cám ơn vì sự xuất hiện của người trong cuộc đời ta, dù chỉ là thoáng qua. Người đã cho ta biết thế nào là cuộc sống, là yêu thương và được yêu thương, là cho đi và không cần nhận lại, là con người thì phải biết chấp nhận và hy sinh… Để biết rằng, có đi qua những nỗi đau, ta mới yêu thêm những gì của hiện tại. Có ước mơ thì mới có những kì tích. Có yêu thương thì mới được yêu thương. Có chân thành thì sẽ nhận lại chân thành.

Cuộc sống trôi qua, có những người bước vào đời ta và lẳng lặng ra đi, cũng có người đến và để lại dấu chân trong miền kỉ niệm, để những khi nhớ về người, ta lại trải lòng cùng những nỗi nhớ chơi vơi.

Nỗi nhớ cũng làm con người mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Hiện tại là đây, cuộc sống là đây, là những gì ta đang nắm giữ, ngay lúc này. Hãy học cách yêu thương tất cả và sống trọn vẹn tất cả, để những điều của hôm nay, sẽ trở thành hoài niệm đẹp trong nỗi nhớ của ngày mai. Tình yêu sẽ chỉ cho chúng ta con đường đi đến hạnh phúc. Và nỗi nhớ sẽ là quyển nhật kí về những chặng đường đã qua để ta mỉm cười mỗi khi nhớ về.

(yume)

p/s: tự dưng nhớ SG, nhớ ............những bài học đã qua, nhớ cả nổi đau của SG.